| Những người khách không quen (2) |
|
Bệnh tật có thể giúp ta gần Chúa hơn
Sáng hôm nay như thường lệ tôi đi bộ trên bờ biển Nha Trang. Tôi gặp một bệnh nhân đang đi cà lết cách khó khăn, tôi chào và dừng lại hỏi thăm. Ông này cũng đồng bệnh với tôi, mang bệnh đã bảy năm rồi, tuổi đời 75 tuổi, chỉ kém tôi một tuổi. Chúng tôi ngồi xuống, nhìn ra biển và bắt đầu tâm sự, hỏi thăm nhau về hoàn cảnh gia đình, bệnh tình của nhau... Khi biết tôi là linh mục, ông tỏ vẻ vừa e ngại, vừa mừng. Ông ta xưa cũng là người công giáo, nhưng vì hoàn cảnh chiến tranh đã bỏ nhà thờ lâu năm và quên mất đức tin rồi. Là sĩ quan cấp tá thời chế độ cũ, ông là người có học. Sau mười mấy năm đi tù khổ cực, mới về nhà được vài năm thì bị tai biến mạch máu não đến nay đã hơn bảy năm rồi. - Hôm nay 11 tháng giêng "ngày quốc tế bệnh nhân", sáng nay trước khi đi biển, tôi đã dâng lễ cầu cho các bệnh nhân trong đó có ông. - Cuộc đời chán lắm cha ơi! Căn bệnh quái ác này làm khổ mình, làm khổ vợ con. Sống trong thất vọng, vì biết mình không thể nào phục hồi được! Mọi khả năng tinh thần cũng như thể xác hầu như mất hết. Mấy tháng đầu tôi cứ muốn tự tử hoài, nhưng thấy vợ con khóc lóc, nên không đành. Hơn nữa trung ương thần kinh bị hư nên dễ bị kích động lắm, dễ xúc động cũng như dễ tức bực trước cử chỉ lời nói vô tình hay hữu ý của người chung quanh. Có lần vì một lời nói hơi xúc phạm của vợ con, mà con đã đập nát cả cái tivi!!! - Tôi rất thông cảm với ông vì hai chúng ta là đồng bệnh lại cùng tuổi tác như nhau. Lúc đầu tôi cũng khủng hoảng lắm, sống trong chán nản lo âu! Tôi cũng đã có lần xin Chúa cho tôi chết , vì quá mệt mỏi. Và ít lâu sau Chúa cho tôi từ từ tỉnh lại và suy nghĩ được đôi chút; chứ lúc đầu ai cười thì cười theo, ai khóc thì khóc theo như một cái máy, không nín được! ... Không đọc sách đọc kinh được, không suy nghĩ được, tôi cầu xin Chúa cho tôi ít nữa là đọc sách được và tỉnh táo để đọc kinh ngợi khen Chúa. Và Chúa đã nhận lời, nay tôi đọc sách đọc kinh gần như lúc khỏe, làm việc trên vi tính được nên thấy vui hơn. Có lần tôi đã nóng lên vì một lời nói của một người anh em trong cộng đoàn vì tôi cho rằng anh ấy khắt khe với tôi cách bất công; nhưng rồi sau đó nghĩ lại trước mặt Chúa tôi lại thấy rằng Chúa cho tôi một người anh em khó tính như thế sống bên cạnh tôi để giúp tôi sửa chữa tính tự ái và giúp tôi sống khiêm tốn hơn. Người anh em đó đang giúp tôi thanh tẩy mình hằng ngày. Trong thâm tâm tôi biết ơn anh ấy... Suy cho cùng, chỉ có đức tin mới có thể giúp ta thấy được ý nghĩa tích cực của bệnh tật, như là dịp để mặc khải cho tôi thấy giá trị phong phú của nó. Thật ra không bao giờ chúng ta có thể thăm dò được tận chiều sâu của lý do sự đau khổ cả. Sinh bệnh lão tử là bốn cái khổ theo quan niệm Á đông chúng ta. Bệnh tật tự nó là một bi kịch, một bi kịch như là thành phần của cuộc sống thường ngày, không mấy ai không có bệnh, không bệnh này cũng bệnh khác. Và cho rằng bệnh tật như một phương tiện để thánh hóa cá nhân chúng ta và để góp phần cứu rỗi nhân loại, đối với thời đại thiên về sản xuất và hiệu năng ngày nay, đó là một cái gì hoàn toàn xa lạ, và khó nghe. Tuy nhiên mỗi căn bệnh là một khoảng thời gian để sống khiêm tốn và kể cả nhục nhã nữa, nó cho ta thấy tình trạng một cách "trần truồng" sự yếu đuối của con người; làm cho chúng ta phải lệ thuộc vào kẻ khác, những kẻ giúp đỡ chúng ta. Đây là lúc chúng ta mặt đối mặt với sự hữu hạn của con người trước Thiên Chúa hằng sống và chân thật... kinh nghiệm được sự giới hạn của mình giúp chúng ta cảm nghiệm được thân phận làm người, từ đó giúp chúng ta gần Thiên Chúa hơn và cần Chúa hơn... Ông ta yên lặng ngồi chăm chú nghe tôi nói và có vẻ suy nghĩ. Cuối cùng ông nói: - Nghe cha nói, tôi có cảm tưởng là cha không buồn vì bệnh tật nữa, phải không cha? - Ông nói đúng, bây giờ tôi không buồn nữa, vì tôi hiểu ra giá trị của bệnh tật như tôi đã nói với ông, nhất là tôi lại thấy, nhờ đức tin, bệnh tật làm cho tôi càng ngày càng gần Chúa hơn; đó là niềm vui và niềm an ủi lớn lao nhất. - Tôi cũng muốn được vui và an ủi như cha quá! Nhưng nay tôi chưa được như thế!... Có lẽ tôi còn thiếu đức tin, một đức tin như của cha!!... Nhưng cuối cùng đức tin là gì thưa cha? - Đức tin không phải là một cái gì mình có như ông có một trăm ngàn trong túi;Tin là một hành động: tin là sống với ai và tín nhiệm, phó thác cho người đó... Tin là khác với biết, tôi có thể biết ông nhưng tôi không tin ông. Có nhiều người công giáo cứ tưởng biết Chúa là tin Chúa, hoan toàn sai. Ông có thể tin Chúa cả khi chưa biết rõ Chúa. Thật ra chẳng ai biết rõ Chúa cả, kể cả các nhà thần học lỗi lạc nhất. Tôi học về Phật giáo nhưng tôi không phải là tín đồ đạo Phật; tôi học về Karl-Max Lê-nin nhưng tôi không vô thần... Nếu ông tin Chúa, ông sẽ thấy những bất ngờ lạ lùng lắm... Tôi đã cầu xin cho được mạnh khỏe để làm những việc lớn lao, thế mà Chúa lại bắt tôi phải bệnh tật yếu đuối để tôi nhận ra những điều tốt đẹp hơn. Tôi cầu xin cho có nhiều phương tiện để làm nhiều việc tốt lành, thế mà Chúa lại bắt tôi nghèo để sống khôn ngoan hơn; tôi cầu xin cho được làm những việc vĩ đại, để mọi người tán thưởng, thế mà tôi lại chịu cảnh hầu như tàn phế để tôi cảm thấy cần Chúa hơn và gần Chúa hơn... Tôi không nhận được những điều tôi xin, nhưng lại nhận được hơn cả điều tôi xin, đó là điều tôi hy vọng. Mọi lời tôi xin hầu như không được đáp trả nhưng lại nhận được điều ngoài điều tôi dự tính. Và như thế, tôi được liệt vào những kẻ có phúc - Cám ơn cha, cuộc trao đổi hôm nay thật thú vị, làm sáng ra nhiều điều trong tư tưởng của tôi, và giúp tôi hiểu về đức tin hơn. - Thôi ta về, vì mặt trời lên cao rồi, hẹn hôm sau nhé! Damiano
|