|
Đakao, ngày 12 tháng 8 năm 2010
Kính gửi toàn thể anh chị em trong Đại Gia Đình Phan sinh Việt Nam
Anh chị em thân mến,
Bắt đầu viết Lá thư tháng này vào ngày 10-8, tôi ngẫm nghĩ về bài học “phục vụ” thánh Phó tế Lôrenxô để lại; dưới ánh sáng của Tổng Tu Nghị Dòng AEHM tại Assisi 2009, tôi cũng có thể gọi “phục vụ” là “đáp trả”. Chúng ta đang phục vụ, đang đáp trả như thế nào?
Thiên Chúa cho tôi những cái mốc để suy nghĩ. Một, là trong những ngày này, tôi đang ở Nha Trang để chia sẻ với anh em trẻ những ngày thuộc chương trình thường huấn chuyên biệt cho 5 năm đầu khấn trọng hoặc chức thánh. Hai là ngày hôm qua, Gia đình Phan sinh đã mừng lễ mẹ thánh Clara, “cây nhỏ của cha thánh Phanxicô”, đấng đã cương quyết sống trọn lý tưởng Phan sinh. Ba, là đời sống của Đức Maria, tận tình đi theo Đức Giêsu, là Con và cũng là Thầy của Mẹ. Một số hình ảnh trên các con đường của đất nước chúng ta giúp tôi có phương tiện suy nghĩ cho mình, cho anh chị em, và chia sẻ:
Để có thể phục vụ-đáp trả, tôi cầu mong chúng ta đừng sống một đời vô tích sự, mà chủ quan vẫn yên tâm vì nghĩ rằng mình đang dấn thân hết mình. Có một thời gian dài, sau 1975, mỗi khi đi ngang qua cây cầu ngắn ở Hố Nai, tôi thấy giữa cầu có một thùng phi cát, trên đó có cắm một biển chỉ đường, mũi tên chỉ về phía bên kia với câu “Thành Phố Hồ Chí Minh”. Tôi nghĩ: chỉ có một đường đi, thì có cần cái biển này chăng? Tại sao không cắm ở nơi nào có những ngã ba ngã tư? Để trang trí chăng? Để cho thấy mình quan tâm phục vụ giao thông? Rồi đến một lúc nào đấy, cái thùng phi cát xoay một góc khoảng 45 độ, và biển chỉ đường cho biết “Thành Phố Hồ Chí Minh” là phía thành cầu bên kia. Do không tin vào một cái biển chỉ đường vô ích, người ta an toàn về tới Thành Phố. Biết đâu các tín hữu may mắn không lạc đường vì đã không tin theo chúng ta, những kẻ đang chỉ sai hướng? Đời người Phan sinh có thể trở thành như thế chăng?
Tôi cũng cầu mong chúng ta đừng “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược”. Có một dạo, trên đường đi về miền Tây, có một khúc đường ngắn mà có những biển báo giới hạn tốc độ cắm rất gần nhau. Biển báo này không cho chạy quá 30 cây số/giờ. Chạy tới được chừng 500 thước, thì gặp một biển báo cấm vượt quá tốc độ 50 cây số. Tài xế vừa tăng tốc thì gặp biển báo cấm chạy quá 40 cây số một giờ. Xe vừa phóng lên vừa hãm lại. Làm sao đi tới cho được với các biển báo đẩy tới kéo lui như thế? Trong Đại Gia đình chúng ta, có thể có những người-biển báo như vậy không?
Tôi còn cầu mong chúng ta thay đổi đúng Phúc Âm, để không trở thành bế tắc. Chạy trên đường phố TPHCM, cũng phải tỉnh táo, bởi vì có những con đường lâu nay hai chiều, nay đã biến thành một chiều với một biển cấm quẹo mà ta không để ý, ta đưa mũi xe vào, thế là bị phạt! Biết đâu chả có những anh chị em chúng ta đã trở thành “một chiều” cứng ngắc, không còn có thể đón nhận được những điều hay điều tốt hầu trở nên phong phú hơn mà vẫn mềm dẻo?
Để phục vụ-đáp trả trung thực, cần phải “thường huấn” mình liên tục, cần liên tục trở lại với ơn gọi của mình. Khi đó thiển nghĩ câu hỏi đầu tiên không phải là tôi phải làm điều này, hay việc kia. Điều hệ trọng hơn nhiều, điều tiên quyết, là nhận định lại tọa độ của đời mình, rồi tự hỏi: Tôi là ai? Nguồn gốc của tôi là đâu? Trầm mình vào lại trong suối nguồn này, tôi mới hiểu là mình phải chọn lời nói này, phải quyết định hành động như thế kia. Khi đó, chúng ta là những Êdêkien, làm những hành vi mà những người “khôn ngoan” thấy là rất kỳ cục, để truyền tải một sứ điệp; như những môn đệ của Đức Giêsu, phải tha thứ “bảy mươi lần bảy” (Mt 18,22), nói lên những lời mà những người “bình thường” thấy là nhu nhược, cũng chỉ để chỉ cho thấy một con đường. Bao giờ cũng thế, người ta phản ứng dựa trên một cái nền mình đã lập nên. Một lối phản ứng nào đó cho thấy cái nền đó. Rất thiêng liêng? Rất quảng đại? Rất chân thành? Rất người? Rất tính toán? Rất biết bọc lót? Rất ranh mãnh?... Theo lời Đức Giêsu: “Không có gì che giấu mà sẽ không được tỏ lộ, không có gì bí mật mà người ta sẽ không biết” (Mt 10,26), tốt nhất chịu “tỏ lộ” trước nhan Thiên Chúa, để khỏi phải “tỏ lộ” trước mặt người đời.
Ngày lễ Đức Mẹ lên trời cho chúng ta một bài học quan trọng về cách sử dụng cuộc đời mình. Mỗi người chỉ có một cuộc đời trần thế để sống, để xây dựng tương lai vĩnh cửu cho mình và cho người khác. Một ngày nào đó, nhận ra mình đã trệch hướng, không sao, Chúa Ba Ngôi và anh chị em vẫn còn đó để giúp điều chỉnh hướng đi. Dù sao, biết bao thời gian và năng lực và của cải đã mất, không chỉ là thời gian, năng lực và của cải của mình, mà còn là của người khác nữa. Một sự chậm trễ đáng tiếc! Và có thể sẽ không bao giờ đạt được những kết quả mà lẽ ra phải đạt được…
Bài ca Magnificat cho thấy Đức Maria hiểu rõ Mẹ là ai dưới mắt Thiên Chúa; Mẹ thấy Thiên Chúa đang làm gì trong thế giới và nơi chính Mẹ. Và Mẹ đã thưa “Amen!”. Chỉ một tiếng “Amen!” ngắn gọn, nhưng là một hành vi vừa liều lĩnh vừa tin tưởng, tự nộp mình vào tay Thiên Chúa là Tình Yêu toàn năng. Và Mẹ đã không lầm. Thế nhưng Mẹ đã phải sống một cuộc đời thế nào? Xin Mẹ là ”nữ trinh đã trở thành ngôi đền thờ, là nữ tì của Chúa” (Thánh Phanxicô, Kinh Kính chào Đức Trinh nữ Maria) luôn chia sẻ cho chúng ta những kinh nghiệm quý báu về đời người tôi tớ.
Thân mến,
ts FX Vũ Phan Long, OFM
Giám Tỉnh |