Skip to content

Bình An và Thiện Hảo

Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ.
We have 34 guests online
Thư anh Giám Tỉnh tháng 01/2010

TPHCM, Ngày đầu Tuần lễ cầu cho các Kitô hữu hợp nhất 2010

 

Kính gửi toàn thể anh chị em trong Đại Gia Đình Phan sinh Việt Nam

 

Anh chị em thân mến, 

Xin Chúa ban bình an cho anh chị em!

Mùa Giáng Sinh vừa chấm dứt, chúng ta bước sang Mùa Thường Niên trước Mùa Chay, để cùng sống mầu nhiêu cứu độ với Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa làm người. Thời điểm cuối năm cũ đầu năm mới này chính là thời điểm của các cuộc đúc kết, tính sổ, kiểm toán.

Khi đúc kết các sinh hoạt một năm qua, có những thành quả đã đạt được, nhưng cũng có những thất bại. Thành quả về học tập, về lao động, về tương giao, chúng ta tự hào là đã đạt được bằng sức riêng – Thật ra chẳng có điều gì chúng ta đạt được bằng sức lực riêng –, nhưng cứ cho đi là như thế, cũng còn chấp nhận được. Nhưng còn một điều rất quan trọng chúng ta cũng phải lượng định lại, đó là tương quan với Thiên Chúa. Đây là một điều chúng ta không bao giờ có thể thành công bằng sức lực riêng. Bởi vì Thiên Chúa là Thiên Chúa, còn chúng ta không phải là Thiên Chúa, chúng ta không bao giờ có thể tự mình đến được với Người.

Nếu chúng ta muốn đến gần Thiên Chúa để có một tương quan riêng tư, chúng ta cần một trung gian. Đây là giáo lý về sự trung gian, mà chúng ta khó mà chấp nhận. vì hai lý do. Trở ngại thứ nhất, đó là tính kiêu hãnh. Chúng ta muốn có thể thưa gửi với Thiên Chúa bằng chính ngôn từ của chúng ta. Trở ngại thứ hai, đó là một thứ sợ hãi. Nói cho cùng, nếu tôi phải nhờ một người khác để nói chuyện với bạn tôi, hẳn là anh ấy chẳng vui với tôi.

Nhưng đây không phải là trường hợp tương quan với Thiên Chúa. Sự kiện Thiên Chúa đã sai Con của Người xuống với chúng ta như một người ở giữa có nghĩa là chính Người đã không thỏa mãn với việc liên hệ với chúng ta như Đấng Tạo hóa với loài thụ tạo. Quan hệ với chúng ta qua Con của Người trên bình diện nhân linh là điều làm cho chúng ta có thể quan hệ với Người trên bình diện thần linh trong tư cách là các dưỡng tử của Người. Đối với chúng ta, chính là sự trung gian mới làm cho chúng ta có thể có Thiên Chúa làm bạn. Đó là sứ điệp mà Mùa Giáng Sinh để lại cho chúng ta.

Là Kitô hữu, là tu sĩ, chúng ta không thể coi thường sứ điệp này. Mọi sinh hoạt của chúng ta đều phải nhờ Con Thiên Chúa mới có thể làm vui lòng Thiên Chúa. Nếu chúng ta nhìn nhận điều này với tất cả xác tín, chúng ta mới có thể nói về sự hợp nhất mà không ngượng miệng, vì tránh được nhiều chuyện “đóng kịch”, những chuyện “cười ra nước mắt”. Kêu gọi sống nghèo, mà cho phép mình hưởng thụ mọi thứ. Hô hào hòa bình mà đi đâu cũng gây sự. Chủ trương xây dựng tình huynh đệ mà toàn rỉ tai bêu xấu người khác. Kêu gọi sống khiêm tốn mà bám khư khư lấy một vị trí, một tên gọi. Kênh kiệu không cần đến ai, nhưng khi cần thì rạp người quỵ lụy… Một vài ví dụ này cho thấy chúng ta dễ mặc cho lối sống bất nhất của mình những bộ áo thật đẹp! Sống như thế là “ngôn hành bất nhất”, là không trong suốt: ánh sáng của Thiên Chúa không thể lọt qua người ấy mà đến với anh chị em khác. Thầy Giêsu không làm như thế. Các môn đệ của Thầy chí thánh, như thánh Phanxicô Assisi, thánh Clara, Chân phước Marie de la Passion… đều không làm như thế.

Chính là sống sâu xa tương quan thân tình với Thiên Chúa mà chúng ta nhạy cảm với những nỗi đau của anh chị em chúng ta. Nỗi đau của những người dân đi bòn một ngàn, hai ngàn đồng bằng những tờ vé số, trong khi có những người xài một lần một núi tiền mà không hề chớp mắt! Nỗi đau của anh chị em chúng ta tại Đồng Chiêm, chứng kiến những thánh giá lớn nhỏ bị xúc phạm, và bị đánh như những quân thù xâm lược! Nỗi đau thương tuyệt vọng của bà con Haiti vừa phải chịu một trận động đất dữ dội…

Đến cuối năm 2009, các chuyên viên nhận định về năm 2009 cũng đã đưa ra một danh sách “Những nhà lãnh đạo tinh thần đã qua đời trong năm 2009”; họ  thuộc nhiều tôn giáo và nhiều trường phái tư tưởng, chẳng hạn Oral Robert (s. 1918), mục sư phái Ngũ Tuần; Timothy Wright (s. 1947), nhạc sĩ Tin Mừng; Richard John Neuhaus (s. 1936), linh mục chống chiến tranh; Millard Fuller (s. 1935), nhà thầu khoán đặt hết niềm tin vào Thiên Chúa và đi làm nhà cho người nghèo... Người ta cũng gợi ra “Những nghệ sĩ vừa qua đi trong năm 2009”, chẳng hạn Patrick Swayze (s. 1952), diễn viên của phim “Ghost”; Michael Jackson (s. 1958), vua nhạc Pop; Walter Cronkite (s. 1916), nhà báo được gọi là “Người được tin tưởng nhất nước Mỹ”… Có kẻ khen người chê. Dù sao, các nhân vật ấy đã ra sức góp phần vào đời sống tinh thần và văn hóa của thế giới, và đây là điều khiến chúng ta phải suy nghĩ.

Thiển nghĩ khi chúng ta cứ nghĩ mình phải là khác, chứ không phải thế này, và phải đóng góp “ngon lành” hơn cho tập thể, chứ không phải “xoàng xĩnh” thế này, chúng ta ảo tưởng, vì bỏ lỡ biết bao cơ hội phục vụ những anh chị em ở gần bên mình. Và như thế lại là vừa vô ơn với Thiên Chúa vừa tiếp tục gây phiến toái cho anh chị em mình. Trước thềm Năm Mới, xin Chúa Ba Ngôi tha thứ cho chúng ta về biết bao lỗi lầm, do ảo tưởng, do tự mãn tự phụ.

 

Cầu chúc anh chị em sống những ngày Tết Canh Dần thật ấm cúng, trong cộng đoàn, tại gia đình ruột thịt, và sốt sắng đi vào Mùa Chay, để được “làm mới lại” hầu phục vụ quảng đại và hữu hiệu hơn nữa.

 

Thân ái chào tất cả anh chị em.

 

ts FX Vũ Phan Long, OFM

Giám Tỉnh 

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 24