| Lạy Chúa Trời, xin giữ gìn con, vì bên Ngài con đang ẩn náu. |
| Tài liệu nguồn |
| Linh đạo |
| Giám tỉnh |
| Phúc âm hóa |
| Góc suy tư |
| Lịch phụng vụ |
| Cầu nguyện |
| Hỏi - đáp |
| Thư mục |
| Tìm kiếm |
| Những người khách không quen (7) |
|
Đến với Chúa như một em bé
Một cú điện thoại báo có một tu sĩ trẻ hẹn gặp tôi vào buổi chiều Chúa nhật tới. Sau thủ tục đầu tiên và lời chào thân thiện, chúng tôi cùng ngồi xuống và câu chuyện bắt đầu như sau. - Thưa cha, tuần tới con sẽ đi tĩnh tâm để chuẩn bị khấn trọn. Trước khi đi dự khóa tĩnh tâm có tính quyết định này, con còn một số vấn đề cần được soi sáng nên con xin đến gặp cha. Vấn đề thứ nhất là thái độ phải có trong dịp tĩnh tâm này như thế nào thưa cha; vì tĩnh tâm lần nào cũng vậy: được vài ngày hay may lắm vài tuần đầu, rồi đâu lại vào đó, vẫn như cũ! - Theo tôi, mục đích tĩnh tâm là rất quan trọng. Tĩnh tâm để làm gì? Tùy mục đích nhắm tới, thì ta phải có thái độ phù hợp. Tĩnh tâm để học hỏi thêm, cho dù là học hỏi về đời sống thiêng liêng, thì cũng không phải là mục đích chính. Có người nghĩ rằng tĩnh tâm để đổi mới cuộc đời, nhưng rồi như lời thầy vừa nói, tĩnh tâm hoài mà cũng chẳng thấy đổi mới được gì bao nhiêu. Theo tôi tĩnh tâm là dịp đến với Chúa như một bé thơ, một bé thơ thì không có công việc gì cả, không có nghĩa vụ gì cả, không có băn khoăn âu lo gì cả. Như các bé thơ trong Tin Mừng, đến với Chúa để được Chúa ôm vào lòng, thế thôi. Được tin về sức khỏe của cha Phan-xi-cô Xa-vi-ê Thứ (bây giờ gặp ai ngài cũng cười, không nhận ra anh chị em hay người quen nào cả. Ai nói gì ngài cũng cười), tôi suy nghĩ không biết nên buồn hay vui. Người ta lo ngài đã mất trí nhớ, quên hết rồi! Còn ngài thì ngài vui rồi đó, vì ngài chỉ biết cười. Người ta cầu xin cho ngài lấy lại được trí nhớ, nhớ lại cuộc đời trong quá khứ. Còn tôi, tôi lại cầu cho ngài khỏe mạnh thôi, quên đi cuộc đời quá khứ đầy dẫy những đau thương thử thách, và có thể bắt đầu làm lại cuộc đời, với nụ cười trên môi. Được như thế thì tốt hơn là sống với quá khứ đầy phức tạp. Tôi tưởng tượng cha Thứ bây giờ như một em bé dễ thương, chỉ biết cười, gặp ai cũng cười, và gặp Chúa cũng cười. Thái độ đơn sơ của em bé là thái độ thầy phải có trong cuộc tĩnh tâm sắp tới này. Trong Tin Mừng, thái độ đơn sơ, không có gì cả của em bé, như những người khách không hành trang, đã thu hút sự chú ý của Chúa, thu hút tình thương của Chúa Giê-su: Ngài ôm các bé vào lòng. Các tông đồ được Chúa sai đi là những lữ hành không hành trang. Các em bé đến với Chúa Giê-su cũng vậy. - Nhưng thưa cha quên tất cả đâu phải dễ! - Ngày nay người ta thích coi phim, thích đi du lịch, để quên đi cái nhàm chán hằng ngày. Khả năng quên cũng rất cần thiết và hữu ích cho cuộc sống. Do vậy muốn quên được phải đi vào một cái gì ta thích. Nếu đến với tuần tĩnh tâm với một thái độ vì bắt buộc hay vì thói quen, thì kể như cuộc tĩnh tâm đó thất bại từ đầu, chẳng đem đến bao nhiêu ích lợi. Tĩnh tâm chỉ có ích khi bản thân mình thấy cần, thấy thích, không có không được, thì ta mới có thể quên đi tất cả, để đến với Chúa như tôi nói trên đây. - Nhưng làm sao để có thái độ thấy cần thấy thích tĩnh tâm như cha nói? - Có một số giáo dân, trong giòng chảy của cuộc sống, họ bứt ra một tuần lễ để dự một cuộc tĩnh tâm vì họ cảm thấy cần Chúa, cần gặp Chúa. Người tu sĩ linh mục, nhiều khi bị thu hút do công tác mục vụ tông đồ, nếu không cảm thấy phải dừng lại để đến với Chúa, thì hãy xem lại, mình có lạc vào con đường hiếu động chăng. Thích làm chứ không thích sống. Một Giám Mục đã nói: Giáo Hội và xã hội hôm nay cần nhiều người sống hơn là làm. Là tu sĩ, thầy cần sống với Chúa đã rồi làm gì cũng được. - Nhưng sống làm sao để chúng ta cảm nghiệm được mình thích Chúa, thích gặp Chúa trong các kỳ tĩnh tâm như cha nói? - Cái đó tùy ở cuộc sống hằng ngày, cuộc sống đời thường của ta. Một tu sĩ mà không có đời sống nội tâm, không sống với lời Chúa, không sống nghiêm chỉnh trong các giờ suy gẫm, sống với Chúa trong thinh lặng, không rước Chúa một cách sốt sắng và không sống với với sự hiện diện của Chúa Giê-su Thánh Thể hằng ngày trong mình, thì làm sao mà có được cảm nghiệm ấy. Có một tác giả, tôi không nhớ tên, viết rằng, "cái hằng ngày làm nên sự thánh thiện." - Con đang chuẩn bị khấn trọn, theo cha con nên chú trọng đến khía cạnh nào hơn trong đời tu? - Cái hằng ngày, như tôi vừa nói với thầy, sống nghiêm chỉnh cái hằng ngày của mình là cách tu tốt nhất, là cách nên thánh vừa tầm của tất cả mọi người. - Cám ơn cha. Đamiano |