Wednesday, Mar 29th

Last update06:58:08 AM GMT

Lạy Chúa của con, Người là tất cả

d5“Anh em - Hèn mọn”: Đây là hai đặc điểm luôn được xem như căn tính của Dòng Phanxicô. Tuy nhiên, phải chăng tồn tại giữa chúng một trật tự giá trị cao thấp? Có thể đặt câu hỏi cách khác: Yếu tố “Anh em”quan trọng hơn yếu tố “Hèn mọn”, hoặc ngược lại, chính yếu tố hèn mọn là nền tảng trên đó yếu tố anh em được xây nên?

Để tìm một trả lời cho câu hỏi này, chúng ta khởi đi từ hai sự kiện trong cuộc đời của thánh Phanxicô:

  1. I. Sự kiện thứ nhất: Giấc mơ kỳ lạ ở Spolêtô (1204),

Trên đường đi đến Apulia để gia nhập vào đội quân của Gauthier thành Brienne, với kỳ vọng sẽ đạt được giấc mộng công danh, Phanxicô bất chợt ngã bệnh, phải nằm lại ở Spôlêtô, một thành phố cách Assisi khoảng 40 cây số. Tại đây, chàng trai nghe có tiếng hỏi trong giấc mơ: “Ngươi muốn đi đến đâu?”-“Đến Apulia để trở thành hiệp sĩ!” Giọng nói tiếp tục: “Vậy, hãy nói cho Ta nghe:  “Ai có thể cho ngươi nhiều hơn, ông chủ hay tôi tớ?”-  “Thưa ông chủ” – “Vậy sao ngươi bỏ chủ mà theo tớ?” –

Đến đây thì Phanxicô biết Ai là Người đang nói với chàng, và, dùng lại chính ngôn từ xưa của Phaolô, chàng lớn tiếng hỏi: “Lạy Ngài, Ngài muốn con làm gì?”- “Hãy trở về nguyên quán (ST 32,10)[2] là anh Bênađô, con của ngài Quintavallê di Berardellô, một nhà quí tộc giàu có và học thức, thành viên của một gia đình danh giá tại Assisi. Lúc trước, anh này đã có dịp quan sát và tìm hiểu lối sống và cách cư xử của Phanxicô. Truyện kể rằng, trước khi dứt khoát  quyết định trở thành môn đệ của Phanxicô, anh đã nghĩ ra một cách thử xem lòng đạo đức của Phanxicô là thật hay giả. Anh đã mời Phanxicô về nhà, và nghỉ trong phòng của mình. Theo phong tục của những gia đình vọng tộc thời đó, một ngọn đèn được thắp sáng suốt đêm trong phòng ngủ rộng lớn. “Tuy nhiên để che đậy sự thánh thiện của mình”, - theo như được thuật lại trong cuốn Chronica XXIV generalium, và trong cuốn Fioretti- “Thánh Phanxicô leo lên giường nằm nghỉ ngay khi vào phòng, và ngài làm như thể ngủ ngay. Bênađô cũng làm y như thế, bắt đầu ngáy thật to, như thể đang chìm sâu trong một giấc ngủ ngon. Và thánh Phanxicô, vì tin rằng Bênađô đã ngủ say, đứng dậy ra khỏi giường và bắt đầu quì gối cầu nguyện. Đôi mắt và hai tay giơ lên trời, với lòng thành và sốt mến, ngài thốt ra to tiếng các lời sau: “Lạy Chúa của con, Người là tất cả”. Ngài tiếp tục cầu nguyện và khóc lóc suốt đêm cho đến sáng, không ngừng lập lại lời cầu: “Lạy Chúa của con, Người là tất cả.[4]

Nếu trước kia Phanxicô chỉ biết nghĩ đến những tham vọng, các dự định trần thế, những thú vui nhằm thỏa mãn các ý tưởng đề cao bản thân (x. ông hoàng tuổi trẻ), hoặc nói cách khác, chỉ biết nghĩ đến chính bản thân mình, xem mình là trung tâm mà không hề để ý đến vai trò, sự hiện diện của Thiên Chúa trong cuộc sống của ngài, thì bây giờ, sau hai sự kiện trên, Phanxicô đã hoàn toàn dành cho Thiên Chúa vai trò tuyệt đối trong đời sống ngài. Ngài khám phá Thiên Chúa là “Ai”ngài là “gì”! - “Phanxicô ý thức rằng, cho đến bây giờ, Thiên Chúa đã chỉ giữ một vai trò thứ yếu trong cuộc đời chàng. Đời chàng đã ngập tràn những tham vọng, những dự định trần thế đến nỗi không còn chỗ cho Chúa nữa: chính Người mới là Đấng có quyền, như một lãnh chúa, đòi hỏi con người từ bỏ những ước nguyện và dự định riêng tư để phụng sự Người cách vô điều kiện.” [6] Và ngài đã kết thúc bài suy niệm của mình với một chú giải tinh tế rằng: trở thành hiền hòa và thấp bé, trở thành người anh em hèn mọn, bao hàm toàn bộ sự hoàn hảo Phúc Âm và toàn bộ lời giảng dạy của thánh Phanxicô.[8]

           Như vậy, chúng ta có thể nói: “hèn mọn” chính là điểm nền tảng trong linh đạo Phan sinh, là cái trục mà quanh nó, các nét đặc thù khác thuộc  bản chất phan sinh như tình anh em, sự nghèo khó, sự toàn vẹn của tạo thành....xoay chuyển và phát huy tác dụng.

Xin trích lại ở đây các lời của Đức Thánh Cha Phanxicô nói với các thành viên tham dự Tổng Tu nghị  2015 đến yết kiến Ngài tại giáo triều, về “nghĩa hèn mọn Phan sinh”:

“Tôi đã hỏi ý kiến hai người bạn Phan sinh, những người trẻ xứ Átgentina: “Tôi phải nói gì đó về điều này, về nghĩa hèn mọn, cho tôi vài ý kiến nào”. Một người đã nói với tôi: “Thiên Chúa ban cho con điều ấy mỗi ngày.” Người kia bảo tôi: “Đấy là điều con vẫn tìm từng ngày một.” Những gì hai người bạn trẻ Phan sinh đồng hương bảo tôi, đó là định nghĩa của hèn mọn.

Tính hèn mọn kêu gọi người ta hãy trở thành và hãy cảm nhận mình nhỏ bé trước nhan Thiên Chúa, mà ký thác bản thân trọn vẹn cho lòng thương xót của Người.Viễn cảnh lòng thương xót là không thể hiểu được đối với những người không thấy mình “hèn mọn,”nghĩa là, nhỏ bé, thiếu thốn và tội lỗi trước nhan Thiên Chúa. Càng ý thức chúng ta là như thế, chúng ta càng gần với ơn cứu độ hơn; càng xác tín rằng chúng ta là những người tội lỗi, chúng ta càng muốn được cứu độ hơn....Tính hèn mọn cũng có nghĩa là đi ra khỏi chính mình, ra khỏi những chương trình hành động riêng và những quan điểm riêng của mình.”

[2] Theo Cêlanô (Vita prima, I, chương.X), trong số những người đầu tiên nghe lời Phanxicô giảng và đi theo ngài, có “một người đơn sơ và đạo đức”, một công dân thành Assisi. Tuy nhiên, danh tánh của người bạn đường tiên khởi này vẫn không rõ, và không còn được nhắc đến trong bất cứ văn bản lịch sử nào.

[4] X. phần các Kinh nguyện, trong Tác phẩm của Thánh Phanxicô Assisi, Văn phòng Tỉnh Dòng- 2015

[6] Bonaventure of Bagnoregio, “The evening sermon on saint Francis preached at Paris, O4, October, 1255”, in Francis Assisi: Early documents,vol.II, edited by R.J. Armstrong, J.A.W. Hellmann, W.J. Short, (NewYork, 2000), p. 517.

[8] Arokiam John, ofm, “The main themes of Franciscan spirituality” (continued), in TAU 40.2(2015).p. 61

[9] X. Văn kiện chung kết Tổng Tu Nghị 2015


Xem thêm:
Bài mới:
Bài cũ:

 

holysee web  Vatican Vietcatholic HDGM VN LOP NHAC
ORDOR FRA logo web fmm Daminh Dongten DCCT